Truyện Sex: Tình học sinh P1

 

 

 

Tui là một thằng nhóc hay cười và cũng hay nổi điên. Lên cấp III được một năm rồi, bạn bè tui thằng nào cũng có gấu hết, chỉ có tui là chưa có. Tía má tụi nó, mới mười mấy tuổi mà bày đặt có gấu với cọp. Tui rủa mỗi khi có thằng đem người yêu ra khoe. Tụi con gái trong lớp nghe vậy thì cười khúc khích. Không hiểu tụi nó nghĩ gì mà cười. Mấy thằng bạn thân thì ngồi chọc tui rồi cười phá lên. Tụi nó cứ:
– Ê ku, muốn có gấu thì ít nhất mày cũng phải được như anh Văn Cầy. Nhìn mày cứ như con ma ốm đói vậy.
Thằng Văn Cầy ngồi trên quay xuống che miệng cười khúc khích. Thật ra thằng đó tên Hoàng nhưng ba nó bán thịt chó nên cả lớp ai cũng kêu nó là cầy. Thằng đó thì bựa hết chỗ nói rồi, mập như con heo, để tóc hai mái, mình mẩy lúc nào cũng nhớt nhợt, lại có mùi tanh tanh như nhớt cá, miệng thì rộng ngoạc cộng thêm hai cái răng thỏ vàng khè. Nói chung là nhìn ghê bỏ bu. Cái lỗ mũi lúc nào cũng lò thò ra cái màu xanh xanh trắng trắng như bánh lọt, ngày nào nó cũng hít lấy hít để mà không bao giờ hết…
Tui thì đẹp trai, ga-lăng, men-lỳ, lại phong độ mà có ma nào thèm ngó. Chả biết làm sao mà thằng đó có gấu được nữa…
Trong lớp tui gái tuy không nhiều, nhưng đẹp thì không thiếu. Mỗi tội là bọn nó đều có bến hết rồi. Tui là thằng F.A duy nhất trong lớp. Hồi đó có thời tui theo đuổi em Vi trong lớp nhưng bị cự tuyệt rồi cuối cùng thằng Qúy – một trong những thằng bạn thân của tui ra tay ẵm em nó đi luôn.
Nhớ lại thì Vi em í xinh với dễ thương đếu chê vô đâu được. Cao 1m56, da trắng như trứng gà bóc, tóc đen, mắt to đen láy. Số đo ba vòng khỏi nói, chuẩn từng cen-ti-mết. Chỉ cần em í cười phát là có khối thằng đứng tim, tắt thở mà chết. Lúc đó tối nào về tui cũng mơ thấy ẻm…
Thôi, không mơ về ngày xưa nữa.
Kiếp thằng học sinh quan trọng nhất là hai chữ G là GÁI và GAME. Tui mất hết một chữ thì coi như mất nửa cuộc đời. Tuy bạn tui có nhiều lần giới thiệu mấy em cho tui nhưng cũng không ăn thua gì. Toàn gì đâu không, nếu không phải cá sấu thì cũng là thần kinh không ổn định.
Tưởng cả đời FA nhưng cuối cùng cũng được ông trời cứu vớt. Chiều bữa đó đi đá banh xong nóng nực quá nên tụi bạn rủ tui đi tắm sông cho mát. Tui già đầu rồi mà vẫn chưa biết bơi, nói ra thì sợ nhục nên ậm ừ đi theo tụi nó.
Công nhận gió ở dưới mé sông thổi mát rượi, quên hết cả mệt. Ra tới sông, đám bạn nhảy xuống có mình tui đứng trên bờ, cúm cẳng. Tụi nó réo thì tui nói đang khởi động rồi đứng đó lắc mông. Trong lúc đang lắc không biết thằng cờ hó nào sút phát muốn bể bàn toạ làm tui cắm đầu xuống sông.
ĐM. Uống nước thấy ông bà ông vãi luôn, đang uống tự dưng có thằng nào nhảy cái ào xuống túm đầu tui lôi lên. Hên vãi, tí nữa là gặp các cụ ở dưới rồi. Mở mắt ra, ho sù sụ định chửi thằng nào sút ông thì đứng hình năm giây. Ẻm… ẻm… đẹp quá… Đẹp không tả được. Dễ thương không đỡ nổi, phát này tui rụng rồi. Da trắng, má hồng, mũi cao, môi đỏ, mắt đen, to sâu thăm thẳm. Tui sắp chảy máu cam rồi. Nhưng không phải vì gương mặt em mà tại vì cái áo sơ trắng em mặc, mỏng dính, lại dính đầy nước nên với tui nó dường như trong suốt.
Đang nhìn thì bỗng nhiên bị chửi thẳng vào mặt.
– Thằng dâm tặc!
Rồi tặng thêm cú tát nữa em mới lạnh lùng bỏ đi. Tui còn chưa kịp cảm ơn. Chưa xin được số phone với địa chỉ nhà. Chưa biết em tên gì nữa… Tại sao vậy?
Ngồi dậy, nhìn theo em thêm chút nữa rồi quay qua mấy thằng bạn.
– Con chó nào đạp ông xuống dưới? – tui trừng mắt.
– Thằng Năm nổ!!!!!!!!!!!!!! – Cả đám đồng thanh chỉ về phía máy nổ của lớp.
– Sao mày dám đạp ông xuống dưới?
– T… ại… tại… mày rề rà quá nên tao mới đạp? – Nó cúm khi thấy tui nổi nóng.
– Tao nói là tao đang khởi động. Mày làm tao dọp bẻ mém chết nè, giờ tính sao hả con trai?
– Bình tĩnh, đừng nóng… chuyện gì từ từ tính, đại ca… – Nét mặt của nó chuyển sang cầu hoà, nhìn đê tiện không đỡ nổi.
Không nói gì thêm, tui cười nhếch môi rồi vận công sút cho nó 1 phát vô bàn toạ. Dám nửa tháng sau nó vẫn chưa đi cầu được…
Thù đã trả, đời lại tươi đẹp.
– Bộ mày không biết bơi à? – thằng nào chọt trúng chỗ nhột.
– Không tại tao muốn cho tụi bây thấy tao nín thở lâu cỡ nào thôi… rồi hồi nãy ai cứu tao? – tui lảng sang chuyện khác.
– Con nhỏ mới bụp mày xong đó. Hồi nãy nó chạy xe ngang qua thấy mày quằn quại nên nhảy xuống vớt mày lên đó. – tụi nó nhao nhao.
– Công nhận nó xinh ha bây, chuyến này để tao chinh phục cho – Thằng Nổ ôm bàn toạ nói chen vào.
– Ê… ê… nãy nó có hô hấp nhân tạo cho tao hông bây?
– Hô cái con gái mợ mày chứ hô, uống nước nhiều quá sảng rồi à?
Nhìn đồng đã 5h rồi. Trễ giờ rồi! Trễ giờ cơm rồi! Mặc kệ tụi nó ngồi đó, tui lấy xe phóng như bay về nhà. Ba má tui không khó tính nhưng làm gì thì làm cũng không được trễ bữa cơm gia đình. Mình mẩy ướt nhem, đã vậy còn gặp gió ngược chiều, về được tới nhà vừa mệt vừa lạnh teo luôn cái buri.
Mở cổng, tui rón rén đẩy xe vô nhà. Má mà thấy là ăn hành mệt nghỉ luôn. Cũng may là không ai phát hiện. Chạy vù vô nhà, ngó trước ngó sau như anh Giăm-Bông rồi dông thẳng lên lầu tắm rửa. Mười lăm phút sau có mặt ở nhà dưới, đúng 5h30. Hôm nay cơm chiều có thịt chiên, rau muống luộc, canh chua. Không có cá, quá đỡ.
Vừa ăn vừa trình báo tình hình học tập với 2 ông bà. Tối, ông già coi thời sự. Không biết ổng nghiền hay sao mà ngày nào cũng coi. Hết màn thời sự là tới phim Hàn của má. Coi được chừng năm phút thì thấy má sụt sùi. Thằng Chơi Song Jông gì gì đó trong phim bị ung thư chết, bỏ lại con nhỏ người yêu đang mang thai. Má khóc quá chừng. Lúc đó tui nằm võng nhớ lại bé cứu mình hồi chiều bỗng thấy lòng nao nao. Không biết ẻm nhà ở đâu nữa. Chán chết. Nằm đó vỗ trán 1 hồi, nhìn đồng hồ thì lúc đó 9h rồi.
– Đi ngủ, mai còn đi học. – Má nhắc.
Đánh răng rửa mặt xong tui vô phòng nằm mà sao cứ nhớ tới khuôn của em, sao mà lại dễ thương tới vậy, nhớ tới cái áo sơmi đẫm nước của em, ôi sao mà sếch si quá… hix… Nếu không có em thì chắc giờ tui đã chuyển hộ khẩu xuống nhà vợ chồng thím Hà, anh Bá rồi…
 
Tui là một thằng nhóc hay cười và cũng hay nổi điên. Lên cấp III được một năm rồi, bạn bè tui thằng nào cũng có gấu hết, chỉ có tui là chưa có. Tía má tụi nó, mới mười mấy tuổi mà bày đặt có gấu với cọp. Tui rủa mỗi khi có thằng đem người yêu ra khoe. Tụi con gái trong lớp nghe vậy thì cười khúc khích. Không hiểu tụi nó nghĩ gì mà cười. Mấy thằng bạn thân thì ngồi chọc tui rồi cười phá lên. Tụi nó cứ:
– Ê ku, muốn có gấu thì ít nhất mày cũng phải được như anh Văn Cầy. Nhìn mày cứ như con ma ốm đói vậy.
Thằng Văn Cầy ngồi trên quay xuống che miệng cười khúc khích. Thật ra thằng đó tên Hoàng nhưng ba nó bán thịt chó nên cả lớp ai cũng kêu nó là cầy. Thằng đó thì bựa hết chỗ nói rồi, mập như con heo, để tóc hai mái, mình mẩy lúc nào cũng nhớt nhợt, lại có mùi tanh tanh như nhớt cá, miệng thì rộng ngoạc cộng thêm hai cái răng thỏ vàng khè. Nói chung là nhìn ghê bỏ bu. Cái lỗ mũi lúc nào cũng lò thò ra cái màu xanh xanh trắng trắng như bánh lọt, ngày nào nó cũng hít lấy hít để mà không bao giờ hết…
Tui thì đẹp trai, ga-lăng, men-lỳ, lại phong độ mà có ma nào thèm ngó. Chả biết làm sao mà thằng đó có gấu được nữa…
Trong lớp tui gái tuy không nhiều, nhưng đẹp thì không thiếu. Mỗi tội là bọn nó đều có bến hết rồi. Tui là thằng F.A duy nhất trong lớp. Hồi đó có thời tui theo đuổi em Vi trong lớp nhưng bị cự tuyệt rồi cuối cùng thằng Qúy – một trong những thằng bạn thân của tui ra tay ẵm em nó đi luôn.
Nhớ lại thì Vi em í xinh với dễ thương đếu chê vô đâu được. Cao 1m56, da trắng như trứng gà bóc, tóc đen, mắt to đen láy. Số đo ba vòng khỏi nói, chuẩn từng cen-ti-mết. Chỉ cần em í cười phát là có khối thằng đứng tim, tắt thở mà chết. Lúc đó tối nào về tui cũng mơ thấy ẻm…
Thôi, không mơ về ngày xưa nữa.
Kiếp thằng học sinh quan trọng nhất là hai chữ G là GÁI và GAME. Tui mất hết một chữ thì coi như mất nửa cuộc đời. Tuy bạn tui có nhiều lần giới thiệu mấy em cho tui nhưng cũng không ăn thua gì. Toàn gì đâu không, nếu không phải cá sấu thì cũng là thần kinh không ổn định.
Tưởng cả đời FA nhưng cuối cùng cũng được ông trời cứu vớt. Chiều bữa đó đi đá banh xong nóng nực quá nên tụi bạn rủ tui đi tắm sông cho mát. Tui già đầu rồi mà vẫn chưa biết bơi, nói ra thì sợ nhục nên ậm ừ đi theo tụi nó.
Công nhận gió ở dưới mé sông thổi mát rượi, quên hết cả mệt. Ra tới sông, đám bạn nhảy xuống có mình tui đứng trên bờ, cúm cẳng. Tụi nó réo thì tui nói đang khởi động rồi đứng đó lắc mông. Trong lúc đang lắc không biết thằng cờ hó nào sút phát muốn bể bàn toạ làm tui cắm đầu xuống sông.
ĐM. Uống nước thấy ông bà ông vãi luôn, đang uống tự dưng có thằng nào nhảy cái ào xuống túm đầu tui lôi lên. Hên vãi, tí nữa là gặp các cụ ở dưới rồi. Mở mắt ra, ho sù sụ định chửi thằng nào sút ông thì đứng hình năm giây. Ẻm… ẻm… đẹp quá… Đẹp không tả được. Dễ thương không đỡ nổi, phát này tui rụng rồi. Da trắng, má hồng, mũi cao, môi đỏ, mắt đen, to sâu thăm thẳm. Tui sắp chảy máu cam rồi. Nhưng không phải vì gương mặt em mà tại vì cái áo sơ trắng em mặc, mỏng dính, lại dính đầy nước nên với tui nó dường như trong suốt.
Đang nhìn thì bỗng nhiên bị chửi thẳng vào mặt.
– Thằng dâm tặc!
Rồi tặng thêm cú tát nữa em mới lạnh lùng bỏ đi. Tui còn chưa kịp cảm ơn. Chưa xin được số phone với địa chỉ nhà. Chưa biết em tên gì nữa… Tại sao vậy?
Ngồi dậy, nhìn theo em thêm chút nữa rồi quay qua mấy thằng bạn.
– Con chó nào đạp ông xuống dưới? – tui trừng mắt.
– Thằng Năm nổ!!!!!!!!!!!!!! – Cả đám đồng thanh chỉ về phía máy nổ của lớp.
– Sao mày dám đạp ông xuống dưới?
– T… ại… tại… mày rề rà quá nên tao mới đạp? – Nó cúm khi thấy tui nổi nóng.
– Tao nói là tao đang khởi động. Mày làm tao dọp bẻ mém chết nè, giờ tính sao hả con trai?
– Bình tĩnh, đừng nóng… chuyện gì từ từ tính, đại ca… – Nét mặt của nó chuyển sang cầu hoà, nhìn đê tiện không đỡ nổi.
Không nói gì thêm, tui cười nhếch môi rồi vận công sút cho nó 1 phát vô bàn toạ. Dám nửa tháng sau nó vẫn chưa đi cầu được…
Thù đã trả, đời lại tươi đẹp.
– Bộ mày không biết bơi à? – thằng nào chọt trúng chỗ nhột.
– Không tại tao muốn cho tụi bây thấy tao nín thở lâu cỡ nào thôi… rồi hồi nãy ai cứu tao? – tui lảng sang chuyện khác.
– Con nhỏ mới bụp mày xong đó. Hồi nãy nó chạy xe ngang qua thấy mày quằn quại nên nhảy xuống vớt mày lên đó. – tụi nó nhao nhao.
– Công nhận nó xinh ha bây, chuyến này để tao chinh phục cho – Thằng Nổ ôm bàn toạ nói chen vào.
– Ê… ê… nãy nó có hô hấp nhân tạo cho tao hông bây?
– Hô cái con gái mợ mày chứ hô, uống nước nhiều quá sảng rồi à?
Nhìn đồng đã 5h rồi. Trễ giờ rồi! Trễ giờ cơm rồi! Mặc kệ tụi nó ngồi đó, tui lấy xe phóng như bay về nhà. Ba má tui không khó tính nhưng làm gì thì làm cũng không được trễ bữa cơm gia đình. Mình mẩy ướt nhem, đã vậy còn gặp gió ngược chiều, về được tới nhà vừa mệt vừa lạnh teo luôn cái buri.
Mở cổng, tui rón rén đẩy xe vô nhà. Má mà thấy là ăn hành mệt nghỉ luôn. Cũng may là không ai phát hiện. Chạy vù vô nhà, ngó trước ngó sau như anh Giăm-Bông rồi dông thẳng lên lầu tắm rửa. Mười lăm phút sau có mặt ở nhà dưới, đúng 5h30. Hôm nay cơm chiều có thịt chiên, rau muống luộc, canh chua. Không có cá, quá đỡ.
Vừa ăn vừa trình báo tình hình học tập với 2 ông bà. Tối, ông già coi thời sự. Không biết ổng nghiền hay sao mà ngày nào cũng coi. Hết màn thời sự là tới phim Hàn của má. Coi được chừng năm phút thì thấy má sụt sùi. Thằng Chơi Song Jông gì gì đó trong phim bị ung thư chết, bỏ lại con nhỏ người yêu đang mang thai. Má khóc quá chừng. Lúc đó tui nằm võng nhớ lại bé cứu mình hồi chiều bỗng thấy lòng nao nao. Không biết ẻm nhà ở đâu nữa. Chán chết. Nằm đó vỗ trán 1 hồi, nhìn đồng hồ thì lúc đó 9h rồi.
– Đi ngủ, mai còn đi học. – Má nhắc.
Đánh răng rửa mặt xong tui vô phòng nằm mà sao cứ nhớ tới khuôn của em, sao mà lại dễ thương tới vậy, nhớ tới cái áo sơmi đẫm nước của em, ôi sao mà sếch si quá… hix… Nếu không có em thì chắc giờ tui đã chuyển hộ khẩu xuống nhà vợ chồng thím Hà, anh Bá rồi…
Sáng… đúng 6 giờ… má lại réo… lại lọ mọ ra đánh răng rửa mặt, hôm nay phải chải chuốt một chút. Tui lấy chai gel của ba, ổng mua mấy năm rồi mà không xài. Vuốt phát. Xong, tui xuống nhà, lấy xe rồi bắn tới trường. Bước vô cửa lớp, ai nấy cũng trầm trồ ngạc nhiên. Nhất là mấy em gái, chắc tại hôm nay tui vuốt keo nên đẹp trai quá chứ gì. Hội chó… à không chiến hữu cũng ngạc nhiên hỏi tại sao hôm lại diện dữ vậy. Tui nói sắp thoát kiếp F.A rồi. Tụi nó lại nhào vô tra khảo. Chỉ có mình Vi khi nghe tui nói câu đó thì cười tủm tỉm. Hông biết ẻm có ý gì với mình không nữa… hí hí….
 
Tan học, tui bye bye hội chiến hữu rồi lên đường đi với Vi. Ra tới cổng thì bé Trang đã đợi sẵn. Bữa nay bé Trang mặc cái áo màu xanh lá, có hình Pucca với quần jean đen. Bé búi tóc cao lên để lộ cái cổ trắng ngần. Mặc dù Trang thấp hơn Vi tí nhưng nói về thân hình cũng không thua kém gì, cộng thêm cái áo bó sát làm cho cái cơ thể đó thêm nổi bật he he. Nhìn là máu mũi cứ chực tuôn ra. Bé Trang đi chung xe với Vi.
– Em định đi đâu vậy? – Tui hỏi Trang.
– Cứ đi đi rồi biết! – Cả 2 đồng thanh làm tui lép vế.
Đạp xe lòng vòng 1 hồi, 2 ẻm dắt tui vô 1 cái quán cóc. Chị chủ quán niềm nở xách cái bàn nhựa với mấy cái ghế ra cho tụi tui. Đừng nhìn bề ngoài mi nhon của mấy thím này mà đánh giá nhầm bên trong. Ai cũng tự nhiên như cái máy. Hết gỏi khô bò rồi tớ xôi chiên, rồi thì trứng cút chiên, chả cá. Ngậm chưa xong miếng chả đã kêu pò pía. Rồi thì các thím kêu súp. Cuối cùng là nước sâm -món không thể thiếu. Hai ẻm ngồi ăn tui cũng thấy hãi, chỗ đâu chứa hết nhiêu đo thức ăn hả trời…
Tưởng đâu chuyến này suôn sẻ nhưng không, bàn kế bên có mấy thằng ngồi hút thuốc mà cứ nghía Vi với bé Trang. Đệt… mặt tụi nó nhìn thì đúng là gian dâm vô độ. Chắc cũng tụi đầu gấu nếu không thì là giang hồ nửa mùa. Thằng nào thằng nấy đen nhẻm, tóc thì nhuộm vàng vàng cam cam nhìn như đang đội đống shit vậy. Đã vậy còn cởi trần khoe hình với dao găm. Nhìn phát ói.
Tui nghe thoang thoáng tụi kia nói gì mà: ” Hai con đó đẹp, tao nhìn là tao muốn đi tù rồi, sao? Xử không tụi bây? “.
Đệt, giỡn nhau à mấy con cờ hó, ông ở đây mà tụi bây dám nghĩ bậy về tềnh êu đầu đời của ông à?
Linh cảm xấu, khi 2 ẻm no rồi thì đòi về, vừa nhấc đít ra khỏi ghế thì mấy thằng kia cũng nhấc theo. Tui liền kêu 2 em nó ngồi lại ăn thêm, nhưng mấy ẻm không chịu.
Bí quá tui nói tui muốn ăn thì mấy ẻm nói ở lại ăn rồi tính tiền luôn, mấy ẻm về. What the hợi?! Nói rồi 2 đứa xách xe về thiệt luôn, bỏ tui lại. Mấy thằng cờ hó kia cũng nhảy lên con wave ghẻ tống 3 chạy theo Vi em với bé Trang. Đã vậy còn dám quăng lại 1 câu:
– Bạn gái mày để bọn anh xử cho. – bọn nó cười ha hả rồi phóng đi.
Tui cũng nhảy lên chiếc xe đạp cùi, đạp lấy đạp để chạy theo. Không quên lấy củ khoai tây ra gọi cho hội chiến hữu hỗ trợ. Chạy 1 đoạn đến khu chung cư đang xây, chỗ đó vắng người. Tui chạy chầm chậm theo sau, đám cô hồn kè sát xe vô xe của Vi em với bé Trang. Tụi nó chọc ghẹo, dám chụp tay bé Trang của ông nữa chứ! Nhưng mấy ẻm cũng đâu vừa, bé Trang xô thẳng tay mấy thằng đó. Tụi nó loạng choạng mất thăng bằn suýt ngã, bé Trang với Vi cũng vậy.
– Mẹ nó! – Thằng cầm lái la lên.
Rồi tụi nó thảy xe qua 1 bên, nháo xuống đường chặn xe của Vi với bé Trang.
– Đừng sợ em, bữa nay tụi em gặp mấy anh là tụi em may mắn. Tụi anh sẽ nhẹ nhàng mà.. he.. he… – Thằng lùn tóc vàng cười đê tiện rồi đẩy Vi với bé Trang vô bãi cỏ.
Ồ sít, éo chịu nổi nữa, khỏi đợi mấy thằng chiến hữu nữa. Tui quăng chiếc xe đạp vô bụi cây gần đó rồi lượm khúc cây khô lên. Cái máu khùng cộng thêm tui nóng mấy thằng cờ hó này nãy giờ. Chạy thẳng tới chỗ tụi nó, tui dồn hết sức bình sinh xến cho mỗi thằng 1 cây. Lũ này trâu bò hay gì á, đánh vậy mà không thấm tụi nó.
Ba thằng điên đó trừng mắt nhìn tui tràn đầy sát khí, chưa chịu thua tui đập cho thằng lùn tóc vàng 1 cây nữa. Nó đỡ được. Gẫy cmn cái cây. Thấy không xong nên tui la lên kêu Vi với bé Trang chạy trước. Hai ẻm nhảy lên xe, nói là chạy kêu hội chiến hữu tui, rồi dông thẳng. Hớ… 3 chọi 1 không chột cũng què, vả lại tụi nó có hàng nóng nữa chứ. ĐM… chạy là thượng sách. Tui thảy cái cây gẫy xuống đất, quay người 180 độ rồi bắn vèo 1 phát. Mấy thằng đó cũng đuổi theo tui, chạy muốn xúc quần. Vừa chạy tui vừa la làng:
– Bớ làng nước ơi, quân giết người!
Hơi nhục nhưng ít nhất cũng có cơ hội sống…..
Chạy vèo vô con đường đá đỏ gần đó, nhà kia có đống rơm nên tui lủi thẳng vô. Mấy thằng cờ hó đuổi tới. May là có đống rơm không là ốm đòn với tụi nó.
– Địt mẹ, thằng lồn đó chạy đâu mất rồi?
– Má nó, tụi bây chia ra đi kiếm coi, nó chưa chạy xa đâu. – Thằng cao nhất (chắc là đại ca) ra lệnh.
Tui nằm trong đống rơm mà tim đập thình thịch lo là tụi nó sẽ thấy cộng thêm hồi nãy chạy lòi cứt, chưa kịp thở.
Đợi tụi nó đi qua 1 khoảng xa thì tui rón rén bước ra, định đi xa 1 chút rồi bắn thẳng.
Đi được mấy bước, phù….. thở phào, vận công, đạp ga chuẩn bị bắn thì có con chó bẹc-giê ở đâu nhảy ra sủa, nó nhìn tui không khác gì mấy thằng cô hồn kia nhìn. Nghe tiếng chó sủa, 3 thằng cờ hó kia quay lại. Ôi đệt, đời đen như mõm chó. Lại phải chạy. Tui đâm thẳng ra đường lộ, con chó với mấy thằng cờ hó cũng rượt theo.
Rầm!!!
– Ui da!!! Thằng nào…thằng nào…. dám tông ông? – tui mê sảng.
– Lẹ lên thằng ông nội, muốn bị chon xác ở đây à?- Tiếng thằng Quý.
Tui nhảy lên xe nó, thằng Quý phóng đi để mặt mấy con cờ hó đó đang đuổi theo sau.
– Ủa? Trời ơi mừng quá, sao có mình mày thôi, mấy thằng kia đâu?- Tui hớt hải.
– Đi chơi với má nhỏ tụi nó hết rồi.
– Ậu mợ tụi nó, về phải giáo dục lại.
– Ừ, nhưng trước hết ông sẽ giáo dục mày lại vì dám đi chơi với gấu của ông. – Thằng Quý cười đểu.
– Đệt, cái đó là do tao bị ép…
Thấy tụi cờ hó đó chạy theo cũng được 1 quãng xa, tui kêu thằng Quý bọc đường khác ra chỗ khu chung cư để lấy xe. Lấy xe xong, chuẩn bị đạp về thì tui thấy con wave ghẻ của 3 thằng cô hồn. Máu anh hung nổi lên, dám rượt ông nãy giờ làm ông chạy muốn hộc gạch. Đang suy nghĩ thì thằng Quý lấy đâu ra 2 cây củi bự tổ bố.
– Đập thẳng tay vô đi thằng mất dạy. – Nó vứt cho tui cây củi rồi cười đê tiện.
Tui thì tui bắt đầu thích thằng này rồi. Hai thằng đập cật lực vô con wave ghẻ, nó làm tui liên tưởng tới cảnh mấy em miền núi giã gạo. Muốn giã từ lúa ra gạo thì hơi khó. Cho nên tui cũng cố gắng mạnh tay với con wave ghẻ hơn hé hé…
Giã con wave được 15 phút thì mấy thằng cô hồn kia quay lại. Tui với thằng Quý quăng cây xuống nhảy lên xe phóng. Thấy tui, tụi nó cũng sung lên, chạy như bay tới, thằng lùn dựng con wave ghẻ lên định đạp ga thì con wave rớt cmn cái cổ ra. Há há há há…. Tui với thằng Quý cười như điên át cả tiếng chửi vẳng vẳng của mấy thằng cờ hó đó.
Về nhà tắm rửa, cơm nước xong, đang ngồi vắt vẻo trên võng thì có ai đó bấm chuông cửa. Má kêu ra mở cổng. Ệt, bé Trang, Vi em với thằng Quý. Hai ẻm mặc đồ nhìn mát mẻ dữ. Áo thun 3 lỗ, quần ngắn bó sát, để lộ ra cặp đùi trắng nõn…
 
Mời mấy ẻm với thằng Quý vào nhà chào má, xong, tui chạy xuống nhà dưới lấy đá bỏ vô ly đem lên với mấy lon coca.
 
Má đi vô phòng coi phim Hàn để tui nói chuyện với bạn (phòng ba má có TV riêng).
– Hồi chiều T có bị thương không, có bị sao không, có bầm chỗ nào không vậy? – bé Trang vồn vã hỏi.
Tui thì đang đăm chiêu ngắm đùi nên không để ý những gì bé nói. Đùi gì mà trắng bóc như bông bưởi. Nhìn thôi mà cũng thèm nhỏ dãi.
– Ờ, ngon quá vậy em…. – tui tê tê.
– Cái gì?! – Bé Trang ngây thơ, 2 mắt long lanh.
– À à, không anh không bị gì, mấy thằng nhãi đó có là gì, đánh tụi nó nhập viện hết, hehe. – Tui bắt đầu chém bão.
Thằng Quý ngồi đó ôm bụng cười, Vi em cũng hỏi thăm vài câu thôi chứ không nói gì nhiều, chắc tại có thằng Quý đi theo nên ẻm ngại.
Nói chuyện một hồi thấy cũng tối nên tụi nó chào má tui rồi đi về. Tui tiễn mấy ẻm ra về. Thằng Quý nhảy lên xe chở Vi em về trước, còn mình bé Trang nán lại nói chuyện với tui.
– Hừm, bữa nay tui bao mấy thím đi ăn, rồi còn vì mấy thím mà mém vô viện nữa, giờ tính sao hả bé?
– Tính gì? Nhưng mà bữa nay anh dũng cảm thiệt, có quà cho anh nè…
“Chụt”
Bé hun cho tui phát vô má. Thánh thần thiên địa ông bà cha mẹ ơi, lần đầu tiên trong đời tui được con gái nó hun nè. Phê hơn con tê tê nữa.
Thấy tui tê, bé cười híp mắt rồi vẫy vẫy tay ra về. Miệng cười tươi.
Phê phê nhìn theo bé. Bé về mất rồi. Tui đang lâng lâng.
Bốp!!!
– Ui da!!!!
Theo phản xạ tự nhiên, tui quay phắt ra đằng sau. Vừa quay ra miệng vừa chửi:
– Thằng cờ hó dám đánh…
Chưa kịp nói hết câu thì nghe tiếng má:
– Má dám đó, có sao không? – Má thách thức.
– Dạ…dạ…con lỡ lời, má nghe con giải thích – Tui chuyển từ cương sang nhu.
– Khoá cửa đi, tối khỏi khoá. Làm xong vô đây má biểu.
Chết mợ con rồi, kỳ này ăn hành mệt nghỉ. Vô nhà thấy má cầm cây chổi lông gà là biết có chuyện không lành.
– Má tính làm gì con? – Tui thủ thế.
– Ra nhà sau lấy cây lau nhà lên, lau nhà phụ má. – Má cầm chổi lông gà phủi phủi bộ lư…..
Phù…. hết hồn.
Sáng hôm sau tới lớp, Vi kể cho đám con gái cái chuyện ”Đánh cờ hó truyền kì” của tui.
Hé hé. Mấy ẻm ùa lên xin chữ kí tui. Hix…. cảm tưởng như mình là Lee Min Ho (biết mỗi thằng này nhờ coi phim với má)
Mấy thằng chiến hữu, nhìn tui với cặp mắt ghen ăn tức ị. Chúng nó cứ đứng đó ngêu ngao nếu có nó ở đó thì 100 thằng cũng không sợ, rồi thì Karate, võ cổ truyền cm gì ấy cũng được lôi vô. Đệt, nhìn lại thì đẳng cấp chém gió của tụi cờ hó này hơn mình 1 bậc.
Ngồi trên lớp mà cứ lơ mơ nhớ về cái cảnh hôm qua bé Trang hun mình, ôi sao mà ngọt ngào đến thế.
Bé Trang bằng tuổi tui nhưng làm khai sinh trễ nên học dưới 1 lớp.
Đang suy nghĩ thì tự nhiên ẻm ở đâu lại lớp tui xin phấn, xin xong bỗng nhiên bé đi thẳng xuống bàn tui (bàn đầu), thì thầm vô tai tui:
– Em yêu anh.
Cái gì? Tui có nghe lộn hông chời? Ẻm ẻm mới nói yêu tui, mới nói xong luôn… Hớ hớ hớ.
Bốp!
Phát ngay đầu, tui giật mình tỉnh giấc, tức vì bị phá giấc ngủ, tức hơn nữa là lúc đó mơ thấy bé Trang nói yêu tui.
Mắt nhắm mắt mở tui chửi oang oang:
– Ậu mợ, con nào thằng nào đánh tao?!!!
Cả lớp đang im lặng, bốn mươi hai cặp mắt đổ dồn về phía tui, tính thêm ông thầy toán nữa là 43 cặp.
– Em vừa mới nói cái gì? Ồn ào mất trật tự, đi ra ngoài đứng cho tui!!! – Ông thầy hầm hầm.
Rồi ổng quay vô giảng tiếp.
Ổng đang giải toán cho lớp, chắc bài khó quá, sửa hổng được nên ổng quạu…
Ra ngoài đứng, 2 con bệnh lớp kế bên đi ngang qua nhìn tui cười như bị não vậy. Hứ… ông thanh lịch, nhã nhặn lại văn hoá, không chấp, không chấp.
Hôm nay được nghỉ tiết cuối nên về sớm. Bé Trang kêu tui đi tập bơi.
Đi liền!!!!
Trời tuy nóng nhưng hồ bơi cũng không đông lắm. Bé Trang kiu tui thay đồ rồi ra ngoài hồ bơi đợi bé. Hí hí. Cần gì phòng thay đồ. Tui cởi đồ giữa thanh thiên bạch nhật.
 
 
Đọc Tiếp: Tại Đây
Xếp hạng 4.9 - 1 phiếu bầu