Truyện sex: Dưới một mái trường P2

 
Thầy Tịnh mặt tái mét, khẽ kéo cổ áo sơ mi cao lên một chút. Thầy Hiệu trưởng tươi cười như không, kéo cửa bước vào. Thằng Hàn đi sau cùng, hồi hộp nhìn vào trong. Căn phòng trống rỗng như nó đoán trước. Con bé Phương Trinh bốc hơi mất dạng như một bóng ma. Kể ra mới ly kỳ. Cả căn phòng vẫn kín mít, không có một khe hở, thì con bé chui đường nào. Không lẽ nó có thuật xuyên tường ? Mặc thầy Hiệu trưởng và thầy Tịnh đang tìm kiếm chứng cứ gì, thằng Hàn cũng tò mò dáo dác xung quanh. Nó ngẩng đầu nhìn lên trần, chợt cả người chết sững. Trên trần nhà, sát mái tôn, một cơ thể thon dài trắng muốt bám cứng trên thanh xà gỗ. Phương Trinh mặt đỏ bừng, đu cả người áp sát mái tôn nóng hừng hực, hai bàn tay gồng cứng sau lưng bấu chặt thanh xà, hai chân giang rộng đạp vào hai thanh gỗ ngang. Cả cơ thể cô bé lồ lộ.
Nửa thân trên khoác hờ mảnh áo dài trắng, nửa dưới trần trụi chỉ che đậy bởi một chiếc quần lót thể thao mỏng dính. Cô bé trừng mắt nhìn xuống thằng Hàn như đe dọa. Nó lại cứ làm ngơ, miệng há hốc, nước miếng tứa ra mép, hai mắt lăm lăm nhìn ngắm những khoảng da thịt mịn màn lộ ra của cô bé. Một bên bầu vú mơn mởn trong áo ngực đó… Sao mà trắng muốt, mịn màn như thế ? Khối thịt đó mà ngậm ngập răng sẽ đàn hồi như thế nào ah… Còn cặp đùi thon dài này, trường túc bất chi lao ah, nếu gác lên vai mà cưỡi thì tuyệt vời biết bao… Ôi… Cái mu đó… sao mặc vải trắng mỏng như thế chứ ? Cả đám lông tơ cũng phơn phớt hiện ra… Hai chân lại còn mở rộng như vậy… Hai mép nổi cộm lên kìa…
– Thật là muốn giết người ah… – Thằng Hàn buột miệng than thở.
– Sao… ? Có chuyện gì ?
Thầy Tịnh nghe nó nói gì đó, quay lại, toan ngẩng đầu lên nhìn. Thằng Hàn giật mình, phản ứng thật nhanh.
– Á… Trời ơi… Cậu này… – Thầy Tịnh hét lên đau đớn.
– Ôi… Chết… tui xin lỗi thầy… Tui vừa thấy một con chuột lắc chạy ngang qua… lại dẫm phải chân thầy… Xin lỗi… Xin lỗi nhé… – Thằng Hàn luống cuống, cúi xuống lau lau chiếc giày tây bóng lộn còn in một vết dép lào to chảng.
– Thôi… Thôi được rồi… Không cần… Để tôi ra ngoài đứng… Mắc công cậu lại đạp cả chân kia thì khổ. – Thầy Tịnh nhăn nhó, cà nhắc từng bước ra ngoài.
Thầy Hiệu trưởng chẳng buồn để ý hai người bên này nhốn nháo. Ông cúi người xem dưới gầm giường, rồi nhìn quanh dáo dác. Thằng Hàn đứng bên cạnh thấp thỏm nhìn lên. Dưới mái tôn hừng hực nắng trưa, khuôn mặt Phương Trinh đã đỏ bừng, lấp tấm mồ hôi. Những giọt mồ hôi hòa vào nhau, chảy dài trên gò má cô bé, chảy xuống cằm, trĩu nặng… nặng dần…
“Tách”
Một tiếng vang nhỏ trong trí óc của thằng Hàn và Phương Trinh. Hai đứa trợn mắt dõi theo giọt mồ hôi long lanh lao xuống giữa trán thầy Hiệu trưởng. Phương Trinh nhắm mắt thở dài. Như một đoạn phim chiếu chậm, Thằng Hàn vươn cánh tay quét ngang nhanh đến mức ống tay áo nó phần phật trong không khí.
“Chát”
– Cậu…
Thầy Hiệu trưởng trợn mắt liếc nhìn bàn tay nó còn dán trên trán mình, đôi mắt đỏ bừng long lên sòng sọc.
– Xin lỗi… Đừng hiểu lầm ah… Có con ruồi… Con ruồi thì hay đậu lên bãi cứt… Vậy mà hôm nay nó… lại muốn đậu lên… lên… – Thằng Hàn rút tay lại, giấu sau lưng.
– Con ruồi sao ? – Thầy Hiệu trưởng gầm lên. – Cậu gan lắm… Tôi đã quá dễ dãi để cậu giỡn mặt rồi… Con ruồi đâu ? Cậu đưa tay ra xem… Đừng nói với tôi là nó bay mất… Vì không có nó… Ngay chiều hôm nay, cha con cậu hai người dọn ngay ra ngoài trường cho tôi…
– Làm gì nghiêm trọng vậy chứ ? Tôi cho thầy đập ruồi trên mặt tôi lại, được chưa ? – Thằng Hàn cười nham nhở, lấy tay thầy Hiệu trưởng đặt lên mặt mình.
– Tôi không cần… Cậu giở tay ra… Giở tay ra ngay… – Ông hùng hổ bước tới, ánh mắt chằm chằm nhìn vào cánh tay giấu sau lưng của thằng Hàn.
– Nhưng mà… tôi quả thật…
– Đưa tay raaa….
– Thôi được rồi… – Thằng Hàn đưa bàn tay nắm chặt ra, miệng vẫn lải nhãi. – Bàn tay thôi mà… Có gì đáng xem chứ… Tôi có nhiều thứ đáng xem hơn đó…
– Mở tay raaaa….
Thằng Hàn từng ngón, từng ngón mở chậm chậm… Tim nó cũng đập thật nhanh… Năm ngón tay xoè đủ… Giữa lòng bàn tay hơi ươn ướt… Còn lại trống không…
– Tôi đoán không hề sai… Cậu… Cậu dám giỡn mặt với tôi… – Thầy Hiệu trưởng gầm lên. – Tôi sẽ cho cậu biết giới hạn cuối cùng của tôi là như thế nào ? Thầy Tịnh… Thầy Tịnh đâu…
– Dạ… Em nghe… – Thầy Tịnh ứng tiếng từ bên ngoài.
Thằng Hàn nhăn nhó, cúi nhìn sàn nhà, ngón chân di di dưới đất. Chợt một cái gì đó rất nhỏ rơi xuống sát mặt nó. Nó nheo mắt nhìn kỹ thì ra là một con ruồi còn dãy dụa, run rẩy. Thằng Hàn ngạc nhiên nhìn lên trần nhà, phát hiện con bé đang le lưỡi dụi dụi vào cổ áo. Quá lợi hại rồi… nó nghĩ đến một con tắc kè bắn lưỡi ra bắt mồi. Nó mừng húm la lên:
– Đây… Nó đây rồi… Thầy xem đi… Đâu phải tự dưng em phi lễ với thầy chứ ? – Tay nó chỉ chỉ con ruồi còn ngọ nguậy dưới nền đất.
Thầy Hiệu trưởng nhíu mày, thầy Tịnh cà nhắc đi tới cũng nhìn. Không hiểu chuyện gì, toan hỏi:
– Đây là… Ah… Sao trán thầy…
– Không có gì hết… Đi thôi…
Thầy Hiệu trưởng hầm hầm trên trán còn in một bàn tay đỏ bừng, bước nhanh ra khỏi phòng. Thầy Tịnh hít hà cà nhắc bị bỏ lại một quãng xa.
Trở lại trong phòng, thằng Hàn ngay lập tức đóng kín cửa, không quên cài then khóa. Khi nhận chấp nhận hợp tác với hình cảnh quốc tế, thằng Hàn còn suy nghĩ rất đơn giản. Một phần vì nó tò mò về lý do họ điều tra Ngọc Lan, nếu cô bé có tội gì nho nhỏ, lấp liếm được, nó sẽ ra tay. Phần còn lại là nhan sắc xinh đẹp hấp dẫn của nữ điệp viên Phương Trinh còn đang treo mình trên kia.
Thằng Hàn nhìn lên, chợt hốt hoảng nhúng người vọt tới. Hai cánh tay nó giơ ra, vừa kịp đón lấy thân thể mềm mại của cô bé ngã xuống từ trần nhà. Phương Trinh mặt đỏ bừng bừng, mồ hôi rịn ướt toàn thân, ánh mắt tan rã đờ đẫn. Trên hai cánh tay rắn chắc của thằng Hàn, cô bé cố giãy dụa vài cái rồi thiếp đi.
– Cảm nóng rồi… Haizz… – Thằng Hàn chép miệng, bế cô bé đặt lên giường.
Thằng Hàn rất có kinh nghiệm về chuyện này. Ở dưới quê nó, con nít chết đuối khi chơi nhảy cầu, phần lớn không phải do bơi yếu, mà vì cảm nóng. Hay còn gọi là cảm nắng. Cảm lạnh thì ai cũng biết, nhưng đối với cảm nắng người ta lại nói là say nắng. Thật ra say nắng chính là giai đoạn đầu của cảm nắng. Người bình thường không đội nón đi ngoài nắng giữa trưa, có thể say nắng đến choáng váng bất tỉnh. Nhưng cô bé này áp sát cơ thể mình dưới tấm mái tôn, một vật hấp thu và giữ nhiệt, dùng ý chí mạnh mẽ vượt qua cơn say nhưng cái nóng lại ngấm sâu vào cơ thể thật nghiêm trọng. Thằng Hàn lay hoay tìm cái khăn, mang theo một cái thau nước lạnh đến bên giường. Điều con bé cần hiện giờ là chậm rãi giải nhiệt, đến khi cơ thể trở lại nhiệt độ bình thường. Nó nhẹ nhàng đỡ lưng cô bé lên, cởi bỏ lớp áo dài khoác hờ chưa kịp cài nút. Nó lau khắp khuôn mặt xinh đẹp, chiếc cổ thẳng tắp tròn lẳng và cả vùng ngực phập phồng bên ngoài áo ngực. Nhẹ nhàng đỡ cô bé dậy, tựa vào ngực nó, lại thấm nước lau hết tấm lưng mịn màn. Khi thằng Hàn luồn tay vào lớp vải thun nịt ngực phía sau lưng, toan kéo lên một chút thì… bất chợt một vật cứng lạnh buốt dí sát đũng quần nó.
– Anh đừng buộc tôi phải… bóp cò… – Giọng Phương Trinh yếu ớt thì thào, hai mắt vẫn nhắm chặt mê man.
– Hừ… Tôi đang giải nhiệt cho cơ thể cô đấy ? Cô muốn thế nào ? Bắn tôi sao ?
Thằng Hàn chẳng quan tâm đến lời đe dọa của cô bé, kéo lưng áo lót cao lên tới sát nách. Trước ngực nó cảm nhận hai khối mềm mại vừa bung ra, phập phồng. Cô bé im lặng, thở dồn dập, nhưng vẫn không rút khẩu súng ra khỏi hạ bộ nó.
– Tôi không hiểu người ta dạy cô cái gì ? Bắn ân nhân của mình sao ? Mới nảy tôi không đón kịp cô… Thì bây giờ cô đã nằm đó với nải chuối, ba cây nhang dưới chân rồi…
Tay nó không ngừng lau khắp lưng cô bé, miệng không ngừng lãi nhãi…
– Tôi cũng không hiểu cô làm thế nào ? Trên người chỉ có mỗi đồ lót, lại nhét khẩu súng ở đâu được chứ… Tưởng làm ảo thuật thì hay lắm sao ?
– Còn chuyện con ruồi nữa… cô có còn là con người không… Bắt chước tắc kè dùng miệng bắt ruồi sao ? Quá kinh tởm rồi…
– Hi hi…
Phương Trinh buột miệng cười, chợt im bặt kềm nén, mặt đỏ bừng lên. Khẩu súng lặng lẽ rút lại, đặt sang bên cạnh. Nhưng có vẻ cô bé còn rất đề phòng với thằng Hàn, bàn tay hờ hững như sẵn sàng chộp lấy bất cứ lúc nào.
– Cười thì cười đi kềm nén cái gì chứ ?
Thằng Hàn xả nước, cầm chiếc khăn đưa vào giữa ngực hai người, chậm chậm lau quanh hai bầu vú căng tròn săn chắc của Phương Trinh. Con bé mím môi nín lặng, cánh mũi phập phồng, hơi thở thơm ngát phả vào cổ nó. Thề có trời… Nó muốn ném quách cái khăn đi, dùng chính bàn tay mình để vuốt ve khắp hai khối êm nhu đàn hồi này… Ngồi sát nhau như thế này, nó có muốn cũng không cúi nhìn được… Nhưng dưới lớp vải ẩm ướt, nó cảm nhận được núm vú nhỏ xinh của cô bé đang săng cứng lên, nổi cộm… Nó lén lút bóp nhè nhẹ lên khối thịt căng kín lòng bàn tay… Phương Trinh run lẩy bẩy, tim nhảy loạn như điên. Từ lúc nhận đào tạo đặc nhiệm đến giờ, dù đương đầu giữa sống và chết, cô bé vẫn chưa bao giờ gặp phải tình trạng này. Thằng Hàn lại xả khăn, vo tròn trong lòng bàn tay, tiếp tục cần cù lau chùi quanh hai bầu vú căng tròn của con bé. Những ngón tay nó “vô tình”, lướt trên làn da mịn màn, rồi cọ nhẹ quanh hai núm vú săn cứng. Phương Trinh im thin thít, khuôn mặt xinh đẹp gối lên vai thằng Hàn, đôi môi đỏ hồng hé mở lộ ra những chiếc răng trắng đều như ngọc. Thằng Hàn mê man nhìn xuống con bé, môi nó áp sát. Đột nhiên một vật cứng ngắt, khẩu súng trong tay con bé lại lăm lăm chĩa thẳng vào hạ bộ căng cứng của nó.
– Anh mà… Ưmm…
Phương Trinh vừa lên tiếng đe dọa, không ngờ thằng Hàn bất chấp hôn xuống, lấp kín miệng con bé bằng đôi môi ấm áp của mình. Con bé trợn tròn hai mắt, khẩu súng nhấn chặt vào người nó, nhưng không tạo ra chút giá trị uy hiếp nào. Thằng Hàn say mê mút đôi môi đỏ mọng ngọt lịm của Phương Trinh. Lưỡi nó lướt đôi môi, cọ quanh hàm răng trắng ngọc của con bé. Hơi thở con bé thơm ngát, dồn dập, hàm răng rụt rè hé mở ngay lập tức bị lưỡi thằng Hàn luồn qua vồn vã. Chiếc lưỡi nhỏ bé của Phương Trinh yếu ớt vụn về né tránh, nhưng vị ngọt ngào của nụ hôn đã hòa tan trong miệng hai người. Đôi mắt cô bé nhắm chặt, khẩu súng rơi tuột khỏi tay nằm ngay trên đùi thằng Hàn, bàn tay níu chặt áo nó. Chiếc khăn ướt trong tay nó cũng rơi xuống, để bàn tay trần trụi thoã mãn sung sướng đặt lên bầu vú căng tròn mân mê thật khẽ.
– Ưmm…
Bày tay Phương Trinh vô thức muốn ngăn cản, nhưng thiếu đi một phần quyết liệt, lại thêm phần thổn thức. Ngón tay thằng Hàn miết lên chiếc núm vú xinh xắn, cả bàn tay lại bao quanh xoa nắn cả bầu vú săn chắc. Cơ thể con bé đỏ bừng, ngực ưỡn lên dưới bàn tay ma thuật của nó. Nụ hôn của thằng Hàn rời đôi môi đỏ mọng hổn hển, xuống chiếc cổ trắng ngần xinh đẹp. Phương Trinh nhắm nghiền hai mắt, hai bầu vú phập phồng hồi hộp. Đôi môi ấm áp của thằng Hàn hôn quanh bầu vú căng tròn săn chắc, hé lưỡi liếm nhẹ lên núm vú đỏ hồng ray rứt của Phương Trinh.
– Ưmm…. Ôi…
Phương Trinh rít lên thật khẽ. Hai tay vụng về không ngăn được cái miệng tham lam của thằng Hàn ngậm kín bên núm vú. Bàn tay thằng Hàn vòng qua bờ eo nhỏ nhắn, kéo ghì cơ thể con bé lên trước. Thằng Hàn áp mặt lên bầu vú êm ái, lưỡi le dài đánh quanh quanh chiếc núm vú đỏ hồng xinh xắn như một nụ hoa, môi nó chụm lại mút say mê. So với Thùy Vi, Tuyết Nga, Ngọc Lan và cả Hiền Mai, bầu vú Phương Trinh thật khác ah… Qua những năm tháng tập luyện gian khổ, chúng không nhỏ đi, mà săn chắc đàn hồi đến tuyệt vời. Thêm một điều đặc biệt nữa. Có lẽ vì đặc thù của nghề nghiệp, cơ thể con bé không có chút mùi hương nào. Mồ hôi trên người cũng không thơm, càng không hôi. Con người là loại động vật ăn tạp nhất trên thế gian, phải ăn uống như thế nào mới giữ được cơ thể như vậy chứ ? Thằng Hàn lại thích sự tinh khiết thuần túy như vậy. Nó cảm giác như mình như kẻ đeo bao cao su quanh năm, chợt được tháo bỏ. Da thịt mịn màn, mồ hôi long lanh trong suốt như giọt nước. Nó le lưỡi liếm khắp hai bầu vú con bé, như muốn nuốt hết những giọt mồ hôi lấm tấm đáng yêu. Nó mê mẩn bóp hai bầu vú vung lên, vùi mặt vào, miệng há hốc hít hà sung sướng. Miệng lưỡi nó khô khan bú mút rã rời như lần đầu tiên được hôn ngực con gái. Cơ thể con bé vặn vẹo, tấm lưng cong oằn ưỡn ra, bờ mông tròn trịa nhấp nhỏm không yên. Bàn tay nó nhẹ nhàng nâng đỡ lưng con bé, ngã người ra sau thật chậm… thật chậm… Thằng Hàn như một thành viên của đội tháo dỡ bom chuyên nghiệp. Nó biết rất rõ, Phương Trinh còn đang choáng ngợp trong cảm xúc mới lạ đầu tiên, chỉ cần cô bé chịu nằm xuống giường, tỷ lệ thành công của nó sẽ nhảy vụt lên 80%. Nó vẫn say mê ngậm mút hai núm vú Phương Trinh, tay vẫn chậm chậm đỡ cơ thể con bé nằm xuống.
– Ahh… Đừng mà…
Khi lưng vừa đặt xuống giường, Phương Trinh như bị kim châm, bật dậy hét lên. Thằng Hàn thở dài, chán nản. Tháo dỡ thất bại, bom phát nổ ah.
Con bé bưng kín mặt, đôi vai trắng muốt run rẩy. Chưa bao giờ cô bé sợ hãi như vậy ? Cảm giác này cứ thấp thỏm, sung sướng, day dứt đan xen mâu thuẫn. Muốn buông bỏ thì không nỡ, cứ kéo cô bé lâng lâng mê muội. Phương Trinh lồm cồm ngồi dậy, mặc vội bộ đồ thun đen bó sát, dắt súng vào lưng. Con bé bước nhanh đến cửa phòng, dừng lại, không dám quay nhìn thằng Hàn:
– Nếu có lần sau… Tôi sẽ không nương tay đâu… – Giọng con bé run run kềm nén.
– Hắc hắc… Tôi cũng muốn nói chính câu đó… – Thằng Hàn nhe răng cười, lưỡi liếm liếm quanh miệng.
– Anh… – Cơ thể con bé run lên, nắm tay bóp chặt răn rắc. – Dù sao cũng cảm ơn anh…
– Không có gì… Chuyện như vậy lúc nào tôi cũng sẵn lòng… Hắc hắc…
– Hừ… – Phương Trinh mặt nóng bừng. – Chiều nay sẽ có việc cần anh…
———-
Tại căn biệt thự của ông Trung.
Trong căn phòng xa họa lộng lẫy, trên chiếc giường King size màu mận chín bóng bẩy, hai thân thể lõa lồ hổn hển dính chặt với nhau. Khả Nghi đờ đẫn chống hai tay bấu víu, vò nát tấm gra giường, hai chân con bé nâng chống cao đón nhận từng cú thúc vũ bão của thầy Tuân.
– Ưmmm… Em chết mất… Thầy ơi…
– Hắc hắc… Chưa chết được đâu… Thầy còn ngon lắm ah…
Tuân vò nắn cặp mông tròn trịa của con bé, ngón tay lấy lớp nước nhầy nhụa từ âm hộ con bé trét quanh cái hậu môn đỏ hồng chúm chím, day day, nhét vào chậm chậm.
– Ôi… Em…. Thầy ơi… Đừng… Ôi…
– Không sao… Em sẽ rất thích đấy…
Tuân vừa ngoáy ngón tay trong hậu môn con bé, hạ thể nhấp nhanh liên tục. Chưa bao giờ hắn thấy yêu thích công việc mình như vậy… Được ăn ngon, ngủ phòng đẹp, lại được xơi gái tơ mơn mởn như thế… Điều thiếu sót duy nhất trong cuộc đời hắn, có lẽ là Hiền Mai… Nếu… Nếu được dày vò cơ thể tuyệt đẹp đó, được nhìn dương vật mình ngập lút trong cái âm hộ mọng nước đó… Như thế mới là mỹ mãn. Tuân lim dim, nhắm mắt lại tưởng tượng đến khuôn mặt kiêu sa xinh đẹp, cả tư thế làm tìm cong cớn, dâm đãng của Hiền Mai… Hắn nghiến răng thúc mạnh, càng mạnh, tiếng chan chát vang vọng cả phòng, ngón tay hắn chọc sâu vào, ngoáy nhanh.
– Ahhh…. Ôi… Em thích quá… Ahhh…
Đột nhiên cánh cửa bật tung. Ông Trung cười tủm tỉm bước vào. Tuân hơi bất ngờ, nhưng hạ thể vẫn hì hục không ngừng nghỉ. Ông Trung chẳng nói chẳng rằng, tuột phăng cái quần bước tới. Con bé Khả Nghi đờ đẫn tê dại không hay biết gì, vẫn há hốc rên siết mãnh liệt. Đến khi đầu con bé bị nâng lên, cái miệng há hốc bị lấp kín bởi một vật to lớn xù xì, Khả Nghi mới bừng tỉnh thản thốt.
– Ưmmm… Ah…
– Ngoan đi… Người nhà cả thôi… -Thầy Tuân xoa xoa bờ mông con bé như trấn an.
Khả Nghi muốn vùng vẫy cũng không được, hai bàn tay người mới tới ôm chặt lấy đầu con bé. Con bé chỉ biết há miệng, nhìn dương vật ông ta và cả phần hạ thể đầy lông ra vào ngay trước mặt.
– Ngoan đi… Mút mạnh vào… – Bàn tay ông ta vỗ về trên đầu con bé. – Thầy Phương cho em bao nhiêu tiền… Anh sẽ cho gấp đôi…
Câu nói hời hợt vô tình của ông Trung làm gã Tuân như chết đứng. Cả người hắn sượng cứng, hạ thể đứng nguyên tại chỗ, dương vật giữ nguyên trong người con bé. Ông Trung ngẩng đầu nhìn hắn mỉm cười, rồi lại cúi nhìn đôi môi đỏ mọng của Khả Nghi bắt đầu ngoan ngoãn nuốt sâu lấy dương vật ông. Cả người gã Tuân ướt đẫm mồ hôi. Chỉ một cái liếc mắt với nụ cười hiền lành vô hại của ông Trung, hắn thấy mình như vừa cạnh kề cái chết.
– Ơ kìa… Tiếp tục đi chứ ? Không khéo thì anh làm con bé thất vọng đấy ! – Ông Trung nhắc nhở.
– Dạ… – Gã Tuân nghiến răng, tiếp tục.
– Ưmmm… ưmmm….
Con bé thở hổn hển, rên rỉ những tiếng tắt nghẽn. Nhưng tiếng thở dốc dồn dập bây giờ lại vang lên từ phía thầy Tuân. Mặt hắn đỏ bừng, có vẻ không thể kiểm soát cảm xúc của mình.
– Ah…
Ngay cả tiếng gầm gừ khoái lạc cũng bị gã tự kềm nén thành nhỏ nhất có thể. Hắn rút dương vật ra, bóp nghẽn trong tay, lúng túng, hết nhìn tấm lưng mịn màn của con bé, lại nhìn xuống nệm. Cuối cùng không nhịn được, gã quay ngang xuất tinh xuống sàn nhà, ngay trên tấm thảm lót sàn.
————————————
– Haizz… Sao hôm nay thầy Tuân rụt rè như thế… – Ông Trung nhíu mày nhìn tấm thảm Ấn Độ sang trọng bê bết vấy bẩn.
– Em… Em xin lỗi… – Gã Tuân cuống đến đỏ mặt.
– Không sao… Ở đời mà… có ai mà chưa từng lầm lỗi chứ… quan trọng là sau đó sửa lỗi như thế nào thôi… Thầy nói đúng không ?
Tuân nhìn ông Trung nằm ngữa ra giường với tư thế quen thuộc. Khả Nghi mặt đỏ bừng, chậm rãi leo lên, tay cầm dương vật ông nhét vào giữa hai chân, chậm rãi ngồi xuống.
– Ưmmm…
– Dạ… Em đã hiểu… – Hắn cúi đầu chào thật sâu, quay người đi ra ngoài.
Đồng hồ điểm bảy giờ tối.
Ngọc Lan đỏ mặt ngắm mình trong gương. Cơ thể cô bé lồ lộ trong bộ đồ ngủ ren màu đen cực mỏng. Phía trước hai bầu vú no tròn nổi rõ cả hai núm vú đỏ hồng. Dưới ngực hai tà áo được xẻ rộng đến cùng, thấp thoáng vùng mu âm hộ trong chiếc quần lót ren nhỏ xíu bằng nửa bàn tay. Nghĩ đến ánh mắt nóng bỏng của thầy Phương nhìn ngắm mình trong bộ đồ này, tim cô bé nhảy loạn lên. Nhưng… liệu mặc thứ này có quá chủ động không ? Dù cô và ông đã có với nhau một kỷ niệm khó quên… Nhưng tình huống đó thật ngẫu hứng, không hề kèm theo chút hứa hẹn ràng buộc… Quả thật… Ngọc Lan đã mơ về chuyện đó rất nhiều lần… Lần nào cũng bắt đầu từ thầy Phương, đê mê tuyệt diệu và kết thúc bằng thằng Hùng, sợ hãi phấn khích tội lỗi. Cô bé không còn biết mình nghĩ gì, muốn làm gì ? Cô chỉ biết nhớ mong khao khát… Nhưng là mong nhớ ai, người nào trong hai khuôn mặt hao hao giống nhau đó ?
– Tin Tin….
Tiếng chuông cửa làm Ngọc Lan giật bắn mình. Cô bé luống cuống chạy đông chạy tây hết cởi áo ngủ, lại mặc vào.
– Tin tin…
Tiếng chuông cửa dồn dập làm Ngọc Lang rối tung lên. Để nguyên bộ đồ ngủ trên người, cô bé lao luôn ra ngoài. Cánh cửa bật mở. Khuôn mặt Ngọc Lan đỏ bừng, đôi môi hé mở há hốc ngạc nhiên. Người đứng trước cửa, ánh mắt nóng bỏng nhìn thẳng vào cơ thể lồ lộ của cô bé, không phải thầy Phương, mà là người Ngọc Lan không muốn gặp nhất trên thế gian tại thời điểm này.
– Anh Hàn… Anh… Ưmmm… – Ngọc Lan vừa mở lời đã bị đôi môi thằng Hàn trám kín.
Thằng Hàn bế xốc cô bé lên, chân đá nhẹ đóng kín cánh cửa. Ngọc Lan cố vùng vẫy nhưng vô lực yếu ớt trong hai cánh tay rắn chắc của nó. Thằng Hàn đặt cô bé xuống ghế salon, hai bàn tay khua xoắn liên tục. Ngọc Lan thở hổn hển, cố ngăn bầu vú bị xoa nắn, chiếc quần lót căng phồng chứa cả bàn tay nó day day liên tục.
– Anh… Đừng mà… – Ngọc Lan đẩy người thằng Hàn ra, mặt đỏ bừng vừa tức vừa ngượng.
Tuy Ngọc Lan chưa bao giờ xác nhận mối quan hệ tình cảm với thằng Hàn, nhưng một sự thật không thể chối cãi trong cả cuộc đời này là người đàn ông đầu tiên của cô là nó. Đôi khi, cô suy nghĩ nếu cho cô lựa chọn lại, cô sẽ làm gì ? Giờ đây, khi cơ thể Ngọc Lan đã hướng theo người khác, thằng Hàn có lẽ là món nợ khó xử nhất của cô.
– Em sao vậy ? Không phải chờ anh sao ? – Thằng Hàn nhoẻn miệng cười, nhưng khoé mắt đượm buồn.
– Không… Em… Em đang chờ khách… Anh về đi… Bữa khác được không ? – Ngọc Lan kéo tay thằng Hàn, ánh mắt lo lắng nhìn đồng hồ.
– Chờ ai ? Không phải chỉ chờ anh… em mới ăn mặc hấp dẫn như vậy sao ? – Thằng Hàn ngồi ì tại chỗ, bàn tay tranh thủ sờ nắn hai bầu vú mềm mại mát rượi của cô bé.
– Không… – Ngọc Lan mặt đỏ bừng. – Em chuẩn bị thay đồ mà… Anh về đi… Được không ? Em năn nỉ anh đó…
– Thôi được rồi… Anh đi về… – Thằng Hàn nhún vai bất lực, đứng lên.
“Tin… tin”
Tiếng chuông cửa lại bất ngờ reo vang. Ngọc Lan bủn rủn tay chân, mặt tái mét như dẫn tình nhân về nhà bị chồng bắt gặp. Thằng Hàn khoé mắt sắc lạnh nhìn theo điệu bộ thất thố của cô bé. Làm sao nó không biết người ngoài kia là ai chứ ? Chính nó đã lao lên thang máy, nhanh hơn ông ta chỉ hai phút đồng hồ. Tất cả để thực hiện kế hoạch này. Một kế hoạch ô nhục nhất trong đời đối với đàn ông.
– Anh… Anh… Làm sao bây giờ ? Trời ơi… – Ngọc Lan rít lên.
– Nếu em… không muốn anh gặp người ta… Thì anh trốn đi thôi… – Thằng Hàn gợi ý.
– Ừ… Anh trốn đi… Mà không được… Không ổn… Người đó… Người đó… có thể không… không về sớm đâu… – Mặt Ngọc Lan đỏ như mận chín.
– Haizz… Vậy mở cửa cho anh ra thôi… Anh không ghen đâu mà… Có phải người quen không ? – Nó nhúng vai, nắm lấy tay đấm cửa.
– Không… Không quen…
“Ngọc Lan ơi… Mở cửa đi em…”
Chợt tiếng thầy Phương vang lên bên ngoài. Ngọc Lan bưng kín mặt, không dám nhìn thằng Hàn.
– Ah… Thầy Phương mà lạ gì anh… Anh về thôi… – Thằng Hàn dửng dưng như không.
– Không… không được… Kỳ lắm… Trời ơi… Em chết mất… – Ngọc Lan níu nó van nài.
– Thôi được rồi… – Thằng Hàn nhìn quanh. – Anh sẽ chui xuống gầm giường… Anh sẽ như vừa câm, vừa điếc, vừa mù… Được chứ ?
Thằng Hàn nằm sấp nhìn cái gầm giường tối đen trước mặt. Đã quen là người nằm trên kia, có bao giờ nó nghĩ đến cảnh chui rút bên dưới thế này… Nó mím môi bò vào trong. Ngọc Lan xoa xoa hai gò mà nóng bừng, khoác vội chiếc áo sơmi ngủ lên người. Cô cố hít thở đều đều bình tĩnh, mở cửa ra.
– Chào em… tối nay em đẹp lắm… – Giọng nói trầm ấm của thầy Phương vang lên ngoài phòng khách.
“Mẹ nó… Sến như con hến” – Thằng Hàn nằm dưới giường trong phòng ngủ, thầm mắng.
– Thầy… Thầy đợi em một chút… Chúng ta đi nơi khác được không ? Nhà em chật chội quá… – Ngọc Lan nói nhanh.
“Không… Không đi đâu hết…”
– Không… không đi đâu hết… Nhà em rất ấm cúng… Tôi rất thích… – Không biết vô tình thế nào, thầy Phương lại có cùng câu trả lời của thằng Hàn.
Ông ta bước vào nhà, nhìn quanh căn phòng khách.
– Ah… Đây là hình ba mẹ em ? – Giọng thầy Phương vang lên đầy hứng thú.
“Bắt đầu rồi… ” Thằng Hàn dỏng tai lên nghe.
– Dạ… Hồi đó… Ba mẹ em cũng ở đây… Bây giờ… Bây giờ… – Giọng Ngọc Lan trĩu nặng.
– Haizz… Tôi xin lỗi… Lẽ ra tôi không nên nhắc đến chuyện buồn của em… – Thầy Phương quay lại nắm tay Ngọc Lan áy náy.
– Dạ… Không sao… Em quen rồi…
– Nghe nói Ba em trước đây công tác trong ngành Ngân hàng ? – Ông ta hỏi hờ hững, tiếp tục đi quanh gian phòng khách nhìn ngắm những tấm ảnh treo tường.
– Dạ… Đúng rồi…
– Oh… Bằng khen của Quốc gia sao ? – Giọng ông ra vẻ ngạc nhiên, hâm mộ thật sự.
– Dạ… Lúc đó ba em là Trưởng Ban dự án tiền quốc gia… Hoàn thành xuất sắc nên được khen thưởng… – Ngọc Lan không giấu niềm tự hào về cha mình.
– Haizz… Cả một đời cống hiến… Mất rồi… Chẳng biết ai còn nhớ không ? – Giọng thầy Phương đượm buồn thương xót.
“Mẹ nó… Đúng là đạo đức giả mà…” Thằng Hàn lẩm bẩm một mình, nó đang cố liên kết những thông tin tản mác.
– Gần bốn mươi năm trong ngành… chắc ông cụ chắc còn để lại nhiều tài liệu nghiên cứu lắm nhỉ ? – Ông Phương vừa hỏi, vừa xoa xoa bức tường.
– Dạ… Ủa… Mà sao thầy biết ba em làm trong ngành gần bốn mươi năm ? – Ngọc Lan ngạc nhiên hỏi lại.
 
Đọc Tiếp: Tại đây
Xếp hạng 4.9 - 1 phiếu bầu